Nói đi nói lại

Nói đi nói lại, thực ra, tôi là một người sợ yêu. Nói là sợ yêu thì cũng chẳng phải, có lẽ cái tôi sợ, chính là lúc cảm xúc thay đổi.
Phải, chính xác là tôi sợ nhất khi cảm xúc của bản thân thay đổi, nên tôi không muốn yêu, và lười yêu.
Tôi không thích bản thân mình để tâm quá nhiều đến một vấn đề, mà khi yêu, thứ khó điều khiển nhất lại chính là cảm xúc. Chúng ta không thể kiềm lòng và nói rằng “Yêu ít thôi, yêu nhiều đau đấy”, nhưng không, tình cảm là vô thường, nếu có thể bắt bản thân yêu có giới hạn, thì hẳn là bất bình thường.
Tôi lười yêu, lười nhìn cảm xúc của bản thân thay đổi, lười biếng trong việc phải lo lắng, quan tâm, hay lười hơn nữa trong việc, phải suy nghĩ rằng đối phương đang như thế nào, ở đâu, ra sao.
Yêu thương không sợ, sợ ở chỗ khi suy nghĩ bản thân không còn nghe lời, sợ ở chỗ khi bản thân không điều khiển được suy nghĩ, sợ ở chỗ, cứ yêu vào, hờ hững ban đầu rồi dần dần lại biết đau.
Đàn bà ai cũng như ai, ban đầu lạnh nhạt bao nhiêu, về sau đậm sâu bấy nhiêu.
Tôi thực sự lười yêu, rất rất lười yêu, vì yêu mệt mỏi vô cùng. Vì tôi là người yêu không theo lý trí mà yêu theo cảm xúc, cứ yêu vào thì sống cho mình ít, sống cho người nhiều. Cứ thật lòng bao nhiêu, thì càng tự làm khổ mình bấy nhiêu, nhưng yêu rồi, tôi hay tất cả phụ nữ, đều ngu nhiều.
Tình yêu, vô thường là thế…
Tình yêu, mệt mỏi trăm bề…
Huyền Trang Bất Hối

92 Thoughts to “Nói đi nói lại

    1. Kao bị lười yêu, lười thể hiện cảm xúc rồi à.
      Kao bị yêu theo con tim, yêu vô là ngu nhiều rồi.

    1. Mệt mỏi lắm người ơi, đúng người thì kg nói lm gì, với yêu r nhiều vđề… Tóm lại là kg yêu, kg cầu, kg khổ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *