NGỒI BUỒN BỖNG NHỚ NGƯỜI DƯNG

NGỒI BUỒN BỖNG NHỚ NGƯỜI DƯNG
(Hồng Thanh Quang)
Ngồi buồn, bỗng nhớ người dưng,
Nhớ năm tháng cũ chưa từng gặp nhau,
Nhớ lời không thốt thành câu,
Nhớ đôi môi ấy nhuốm màu phù vân…
Nhớ đêm chưa có một lần,
Nhớ ngày chưa được tần ngần tiễn đưa,
Nhớ rằng mình phải đành thua
Khi nước vẫn đục đã chua chanh rồi…
Nhớ luôn thuở gió trên đồi
Thổi tung tàn lửa lên trời hóa sao,
Mát lưng ai với ai nào,
Tôi mong gà gáy mà xao xác lòng…
Má hồng đành phận long đong,
Người dưng mấy bận sang sông lỡ đò…
Lạc phần, chỉ biết làm thơ,
Dẫu không liên đới, vẫn ngơ ngẩn tình…
(15-2-2014)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *