Mà sao

Mà sao, cô dậy phải yêu?
Mùi khói lam chiều, mùi cỏ mục, mùi bùn non quyện trong giọt mồ hôi của người nông dân cuối ngày. Giọt mồ hôi chắt thành từ bao đắng cay, vất vả.
Một ngày đã kết thúc. Tới giờ của bia hơi, lô đề và bóng bánh.
Đó là khung cảnh đầu tiên khi anh nghĩ về quê hương. Một làng quê ven đô trong một ngày đẹp trời đã lên phố. Một khu phố mà mỗi đứa trẻ trưởng thành không mất 500 triệu vào cờ bạc hay hút chích là một thành công lớn. Của cha mẹ.
Thành hoàng làng anh là một hạ đẳng thần. Một ông ăn cắp bị chết đường chết chợ được người dân coi là thiêng liêng và thờ. Cũng bởi vậy, hồn cốt ông sống mãi với dân làng.
Thủa nhỏ, anh nhớ mãi cái khoảnh khắc nghỉ ngơi của dân làng bên cây đa tỏa bóng. Nơi ấy, người ta chỉ mất vài phút để tính số rượu và danh sách khách mời khi có một con chó nhà ai vô tình đi qua.
***
Các nơi khác đo thời gian bằng lịch. Làng anh đo đời người bằng các mùa World Cup, Euro.
Mỗi mùa bóng, làng anh là Las Vegas của cả một vùng. Người ra vào tấp nập. Quán nước ngồn ngộn thông tin. Nào tỉ lệ cá cược, nào kỹ chiến thuật từng đội, nào các sới nhỏ lẻ chờ bóng…
Quan trọng hơn, thông tin về những nhà sắp phải bán đất. Có những người đã trở thành tỉ phú chỉ bằng việc nghe ngóng những thông tin ấy và bán cho cò đất.
Bạn bè anh cũng vắng bóng dần. Sau mỗi độ World Cup, Euro.
***
Mai giỗ vua Hùng. Người người hân hoan nhớ về cội nguồn tổ tiên. Nhà nhà thơm nức hương trầm thành kính. Dù chẳng hiểu mai là giỗ cụ nào trong 18 cụ. Cụ đầu, cụ cuối hay cụ giữa. Hay đầu đít cộng lại chia đôi.
Anh thì hình dung dịp Giỗ tổ là hội làng anh mở rộng. Đó là lúc cấu kết cộng đồng ăn nhậu, đánh phỏm và hô hào truyền thống quê hương.
Thế là, cô dậy, phải yêu!

6 Thoughts to “Mà sao

  1. Anh nhơ lại câu thơ học thuộc long tư ngày lớp 1: “mẹ, mẹ ơi cô dạy/ Cái miệng nó rất xinh/ Cãi nhau là hư lăm/ Chi nói điều hay thôi!́

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *