Lưu Hiểu Ba

Lưu Hiểu Ba, Nobel Hòa Bình, nhà thơ, mất trong nhà tù TQ,
thọ 61 tuổi
Liu Xiaobo, Nobel laureate and political prisoner, dies at 61 in Chinese custody
Peace prize winner and democracy activist dies of liver cancer, after spending almost a quarter of his life behind bars in China
https://www.theguardian.com/…/liu-xiaobo-nobel-laureate-chi…
Bi khúc 2
Standing in the Curse of Time
Before dawn at the re-education through labor camp
in Dalian, 6/4/1999
Tenth anniversary offering for 6/4
Đứng trong nguyền rủa của thời gian
Cái ngày ấy vô cùng lạ lẫm
I
Ngày này mười năm trước
Bình minh, một chiếc áo máu
Mặt trời, tờ lịch bị xé vụn
Tất cả ánh mắt đều ngưng lại
Ở trên duy nhất một trang này
Thế giới hoá thành cái nhìn đăm đăm bi phẫn
Thời gian không thể nhẫn chịu ngây thơ
Người chết đang tranh đấu, gào thét
Đến khi cổ họng bùn đất
Lạc giọng
Ghì riết song sắt trong nhà giam
Phút này
Tôi phải khóc rống thảm thiết
Tôi sợ sao phút giây tiếp theo
Đã muốn khóc mà hết nước mắt
Nhớ lấy cái chết vô tội
Phải bình tĩnh lạnh lùng
Đâm lưỡi lê ngay giữa con mắt
Dùng cái giá phải trả, đui mù
Đổi lấy não tương màu tuyết sáng
Ký ức ấy ăn sâu tận xương tuỷ
Chỉ còn có cách là cự tuyệt
Mới có thể biểu đạt hoàn hảo
II
Mười năm sau, chính hôm nay
Binh sĩ được huấn luyện bài bản
Dùng tư thế chuẩn nhất nghiêm trang nhất
Để bảo vệ sự dối trá ngất trời
Cờ năm sao chính là bình minh
Đón gió tung bay trong ánh sớm
Mọi người nhón cao gót, vươn dài cổ
Tò mò, choáng ngợp và kính ngưỡng,
Một người mẹ trẻ
Giơ cao cánh tay nhỏ của đứa con trong lòng
Tỏ ý tôn kính lời dối trá đang che cả bầu trời
Một người mẹ khác, tóc bạc
Hôn lên tấm di ảnh đứa con trai
Bà bày ra từng ngón tay của đứa con
Tỉ mỉ rửa sạch từng vết máu trên mỗi chiếc móng
Bà tìm không ra một dúm đất
Để con trai dưới đất được yên nghỉ
Bà chỉ có thể treo con ở trên tường
Bà mẹ này đi khắp những ngôi mộ vô danh
Để soi thấu lời dối trá thế kỷ
Từ trong cổ họng bị thít chặt
Nấc ra những cái tên đã bị ngạt thở
Để tự do và tôn nghiêm của chính mình
Thốt ra lời tố cáo sự quên lãng
Bị cảnh sát theo dõi và nghe lén
III
Đây quảng trường lớn nhất thế giới
Đã được phục dựng mới tinh
Lưu Bang đi ra từ hốc núi
Sau khi làm Hán Cao Tổ
Dùng câu chuyện tư thông giữa Mẹ và Rồng Thần
Diễn dịch sự hiển vinh của gia tộc
Sự luân hồi cổ xưa vậy
Từ Trường Lăng đến Nhà Kỷ Niệm
Đao phủ thủ đều được an táng trang nghiêm
Trong cung điện ngầm hào hoa
Cách vài ngàn năm lịch sử
Giữa Hôn Quân và Bạo Chúa
Một bên thảo luận trí tuệ của lưỡi lê
Một bên tiếp nhận quỳ lạy của kẻ tùy táng
Qua vài tháng nữa
Ở đây sẽ cử hành Khánh Điển Huy Hoàng
Cái xác chết được bảo quản hoàn hảo trong Nhà Kỷ Niệm
Tay đao phủ đang mơ giấc mộng hoàng đế
Sẽ cùng duyệt binh
Công cụ giết người bước qua Thiên An Môn
Giống như Tần Thuỷ Hoàng trong mộ phần
Duyệt binh đội binh mã đất nung bất hủ
Lúc này, cái âm hồn kia
Nếm lại vị huy hoàng thời còn sống
Những hậu duệ ngồi ăn sẵn kia
Dưới sự phù hộ của âm hồn
Dùng xương trắng đúc thành quyền trượng
Cầu nguyện Thế kỷ mới càng tốt đẹp hơn
Trong hoa tươi và xe tăng
Trong nghiêm chào và lưỡi lê
Trong chim câu và đạn đạo
Trong bước đều tề chỉnh và vẻ mặt gỗ đá
Thế kỷ cũ kết thúc
Chỉ có đen tối máu tanh
Thế kỷ mới bắt đầu
Không có một tia sự sống
IV
Tuyệt thực
Ngưng thủ dâm
Nhặt một cuốn sách từ trên đống đổ nát
Kinh ngạc sự khiêm nhường của thi thể
Mơ một giấc mộng đen đỏ
Ngay bên trong bụng muỗi
Lại gần lỗ giám sát (*) trên cánh cửa sắt
Đối thoại với quỷ hút máu
Giờ đâu cần phải khẽ khàng thận trọng đến thế
Cơn co thắt dạ dày đột ngột
Ngay trước phút lâm chung, mang đến cho tôi dũng khí
Nôn ra một lời nguyền rủa:
Năm mươi năm huy hoàng
Chỉ có Đảng Cộng Sản
Không có nước Trung Hoa mới
Dã Viên dịch
———
Ghi chú:
(*) nguyên văn chữ Hán: “Giám thị khổng” (một cái lỗ trên cửa nhà tù để theo dõi, giám sát tù nhân)
See Translation

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *