https://medium

https://medium.com/@zabado11/a-poem-990a6c9d6184#.und1f93a6
Things
by Jorge Luis Borges (Translated, from the Spanish, by Stephen Kessler)
My cane, my pocket change, this ring of keys,
The obedient lock, the belated notes
The few days left to me will not find time
To read, the deck of cards, the tabletop,
A book, and crushed in its pages the withered
Violet, monument to an afternoon
Undoubtedly unforgettable, now forgotten,
The mirror in the west where a red sunrise
Blazes its illusion. How many things,
Files, doorsills, atlases, wine glasses, nails,
Serve us like slaves who never say a word,
Blind and so mysteriously reserved.
They will endure beyond our vanishing;
And they will never know that we have gone.
Ba cái lẻ tẻ
Cây gậy, túi tiền lẻ, xâu chìa khóa
Ổ khóa ngoan, sổ ghi muộn
Vài ngày lẻ còn lại sẽ không kiếm được thời gian
Để đọc, cỗ bài, mặt bàn,
Cuốn sách, và,
Ép trong những trang sách
Là bông hồng đen!
Là cái công trình kỷ niệm tàn uá, tim tím,
Về một buổi chiều không thể nào quên được, chắc chắn như thế, bi giờ quên mẹ nó mất rồi, chán thế!
Tấm gương ở phiá tây, nơi mặt trời lên đỏ rực
Chói lòa ảo tưởng.
Bao nhiêu điều, bao nhiêu vật,
Những hồ sơ, tài liệu, ô cửa, bực thềm, bản đồ, ly uống rượu bồ đào, những cái đinh
Phục vụ chúng ta như những tên nô lệ
Chẳng bao giờ dám thốt lên 1 lời
Mù, và rất ư là kín đáo, một cách rất ư là bí ẩn
Chúng sẽ sống nhăn khi chúng ta biến mất từ đời nảo đời nào rồi!
Và, chúng đếch làm sao biết được,
Gấu đã đi rồi!
See Translation

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *