Em lên đồi cao

Em lên đồi cao
Thơ – Lê Văn Duy
Quê em xứ dừa thị xã Trúc Giang
ra trường em đổi ra Phan Rang
làm cô giáo trẻ dạy học trò miền núi lớp 3 B
trường em mới mở trên đồi cao nắng gió
như cánh chim chơ rao giữa đồi cát nở hoa xương rồng
ngày ngày cô trò lên rú tìm giống cây rừng trồng cây chắn gió phong ba
Quê em ở xứ dừa
em viết thư về trường cũ nhờ chi đoàn em chuyển những chuyến xe cây dừa con trồng xen bên hàng cây dương cây bàng vuông
Tháng ngày qua em vẫn là cô gái lớp 3 B
có chàng trai Kon Tum dạy lớp 5 A ngỏ ý
cô hiệu trưởng nhận làm bà mối
nhưng em vẫn lam lũ trồng cây
như cha mẹ em quen trồng dừa cho dù trái dừa mất giá
còn em trồng cây chỉ mong có bóng mát như con gà mái đẻ chăm sóc bầy con tránh lũ diều hâu
Thế rồi trời nổi cơn giông bảo
không chỉ có học trò em mà đồng bào dân chài mé biển cũng dắt díu nhau lên trường em trú mưa đêm
Ôi, em cô giáo xứ dừa !

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *