Có những chuyến đi lúc trở về chẳng biết viết gì, có những hành trình chỉ muốn giữ cho riêng mình, có những khung…

Có những chuyến đi lúc trở về chẳng biết viết gì, có những hành trình chỉ muốn giữ cho riêng mình, có những khung cảnh đẹp chẳng chiếc máy ảnh nào có thể ghi lại được trừ đôi mắt… Nhưng cũng có những trải nghiệm tuổi trẻ mà bắt buộc phải chia sẻ, để truyền cảm hứng, để thúc giục những đôi chân lên đường khám phá. Và rồi cái cảm giác khi những câu chuyện, những bức ảnh được in trang trọng trên một cuốn sách thơm “lồng làn” mùi giấy mới thấy nó phấn khích ra sao. Gì thì gì, cầm trên tay một cuốn sách mà mình là một phần và lật giở từng trang, nhất là sách ảnh du lịch, vẫn là cái trải nghiệm mà bất kỳ ai cũng mong muốn có được ít nhất một lần trong đời.
Mùa thu năm ngoái, khi vừa mới kết thúc chặng đường nhân viên văn phòng và bắt đầu chuỗi ngày sinh hoạt theo múi giờ châu Âu thì Here We Go xuất hiện. Một ngày đẹp trời, cô em Thanh Huyen Nguyen nhắn: “Nick M thi Here We Go đi. Riêng vòng thi viết, I believe in you”. Lúc đấy cũng đang rảnh quá, lại vừa lọc xong đống ảnh các chuyến đi trong 6 năm làm báo nên gửi thi luôn. Thế rồi tiến dần vào Top 11 và được tài trợ vé máy bay + tiền đi chơi + điện thoại OPPO chụp ảnh ảo lòi. Rủ ngay một đội cũng kiểu già và rảnh đi thi cùng, nhưng thực chất là đi chơi. Vào Top 11 rồi được đi chơi free, xong kết nối với các em trẻ trung, năng động của các đội thi khác mới thấy thật may mắn vì đã là một phần của Here We Go mùa thứ nhất.
Nhớ những đêm 00:00 ban tổ chức bắt đầu công bố đề thi, đến mức cái giai điệu của bài “Sweet Escape” (Alesso) gần như ám ảnh tâm can với cái câu “Nothing can stop us now”. Có hôm quên cả “phao” ở nhà không biết làm thế nào đành phải cầu cứu, “nhìn bài” đội khác xong nhắn tin trả lời đáp án như đúng rồi, còn giả vờ sai mấy cái đầu xong đến cái thứ ba mới nhắn đáp án đúng cho đỡ bị nghi ngờ.
Kết thúc cuộc thi, Top 11 ai nấy lại trở về với cuộc sống thường nhật, những hành trình mới và chờ đợi cuốn sách chung. Đến ngày 7/7 thì cuối cùng nó cũng được ra mắt – to, đẹp và đắt như giá trị của nó. Đây chắc là cuốn sách ảnh du lịch đầu tiên của Việt Nam.
Here We Go mùa 2 lại bắt đầu rồi. Năm nay không dám thi nữa mà chỉ đứng trông ngóng trải nghiệm của các em, hay thậm chí là các anh – các chị – các cô – các chú nữa vì năm nay không giới hạn độ tuổi. Top 10 năm nay lại còn được trải nghiệm các nước châu Á nữa. Bà con thi ngay thôi. Ở cái tuổi 25, mềnh cũng từng suy nghĩ là “Cứ mơ và cứ đi” nhưng nay khi đã ngấp nghé 30, slogan chắc phải là “Đừng mơ nữa, cứ đi thôi”. Còn sức khỏe, còn tuổi trẻ thì cứ cầy và cứ đi thôi.
Thông tin mua sách “Cứ mơ và cứ đi
P/s: Sau cuốn này, bà con đón đọc cuốn "1987" dự kiến ra mắt cuối năm nay do mềnh làm trưởng dự án nhé! :v :v :v :v :v
Xem thêm: http://biquyetchamsocsuckhoe.net/?p=70636

10 Thoughts to “Có những chuyến đi lúc trở về chẳng biết viết gì, có những hành trình chỉ muốn giữ cho riêng mình, có những khung…

  1. Viết có tâm quáaaaa. Btw năm nay e đã có cơ hội thực hiện chuyến đi Nhật kể với anh từ buổi chiều Vạn Bảo hôm ấy kakaak

    1. Người chị hãy để dàn truyền thông của Nguyên Minh Ngọc làm branding là yên tâm thắng giải, đặc cách vào chung kết luôn ạ =)))

    2. Nguyễn Bống hihi, người chị phá bỏ nhìu giới hạn lắm rồi nhưng U40 khó kiếm bình chọn lắm gái ạ.

    3. Nguyễn Bống ơi, nhân vật này cũng đáng khai thác này em =)))) Người phụ nữ nghỉ việc ở tuổi u40 để đi du lịch vòng quanh thế giới :)))

    4. Người chị loé lên tí yêu thích thi Here we go để truyền cảm hứng xê dịch cho anh em mà lại sợ lên sóng cơ chứ.

    1. Máy nghe đĩa than mắc lắm không ạh? Mong muốn nhỏ nhoi của iem là mua đc 1 chiếc để chiều chiều nghe đĩa uống trà…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *